Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại

Từ việc ngồi bất động một chỗ, không nói không rằng suốt 3 năm trời, nay anh Thanh đã có thể tự bước đi, bập bẹ học nói như một đứa trẻ con bên vòng tay âu yếm của mẹ Cúc.

Mẹ già rớt nước mắt khi con trai được xuất viện

Ngày 18/10, chúng tôi tìm đến bệnh viện Phục hồi chức năng TP.HCM, nơi bà Phạm Thị Cúc (quê Quảng Ngãi) đang chăm sóc cho anh Lê Văn Thanh (33 tuổi, con trai bà Cúc) sau tai nạn giao thông đầu năm 2016. 

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-1

Hình ảnh anh Thanh bị móp một bên đầu, sống thực vật suốt 3 năm trời vì bà Cúc không có tiền để chữa trị.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-2

Sau 5 tháng nhập viện, anh Thanh đã biết nói, biết đi.

Câu chuyện về một người mẹ già còng lưng, khập khiễng tập đi cho đứa con trai lớn tồng ngồng rồi vỡ òa hạnh phúc khi nghe con bập bẹ gọi mẹ trong bệnh viện khiến không ít người xúc động.

Ngồi một góc lặng lẽ trước dãy hành lang của bệnh viện, bà Cúc cố nheo đôi mắt mờ của mình, vỗ vỗ đôi bàn tay động viên. Cách đó vài bước chân, anh Thanh cố chập chững bước đi, vừa ê a gọi mẹ rồi cười tít mắt. Dù đã 33 tuổi nhưng anh Thanh chẳng khác gì một đứa con nít, suốt ngày cười nói, nũng nịu bên bà Cúc.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-3

Dù ở cái tuổi 33, anh Thanh vẫn như một đứa trẻ, ngày ngày tập đi, tập nói bên bàn tay của mẹ.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-4

Bà Cúc mừng rỡ cho biết anh Thanh được như hiện tại đã là một phép màu.

“Hôm nay là ngày cuối cùng Thanh được ở trong viện. Bác sĩ bảo nó khỏe rồi, về nhà tập đi dần thêm, được như vậy là mừng lắm rồi”, bà Cúc nghẹn ngào.

Theo bà Cúc, sau tai nạn giao thông, trải qua 5 lần phẫu thuật, anh Thanh may mắn giữ được mạng sống nhưng anh bị khuyết xương hộp sọ vùng trán đỉnh, thái dương, liệt tứ chi và đôi mắt cũng không còn nhìn thấy rõ.

Vì không có tiền để tiến hành ráp hộp sọ cho con, bà Cúc đau đớn để anh Thanh ở nhà suốt 3 năm trời khi góp nhặt mãi vẫn không đủ để đưa anh Thanh một lần nữa vào TP.HCM phẫu thuật.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-5

Hai mẹ con trò chuyện với nhau.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-6

Hình ảnh bà Cúc dìu con trai bước đi trong bệnh viện đã trở nên quen thuộc với người dân.

May mắn đầu tháng 5/2018, hoàn cảnh của anh Thanh được mọi người biết đến đã hỗ trợ kinh phí để tiến hành phẫu thuật ráp hộp sọ. Ca phẫu thuật được tiến hành thành công tại bệnh viện Chợ Rẫy, anh Thanh được chuyển sang bệnh viện Phục hồi chức năng TP.HCM để tiếp tục điều trị.

Hơn 5 tháng ròng rã theo con vào bệnh viện, bà Cúc mừng rớt nước mắt khi thấy anh Thanh dần dần hồi phục. Từ chỗ bị liệt cả người, không nhận thức được mọi việc, đầu bị móp một bên, giờ đây anh Thanh đã có thể tự chập chững đi lại, i a học nói.

Anh Thanh vui vẻ đưa tay chào mọi người trước khi xuất viện về quê.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-7

Nụ cười luôn rạng rỡ trên khuôn mặt bà Cúc khi thấy anh Thanh ngày một khỏe hơn.

Nắm lấy đôi bàn tay anh Thanh, bà Cúc ân cần xoa cái đầu móp của con, rồi thỏ thẻ hỏi: “Thanh về nhà với mẹ nhé, về Quảng Ngãi, không ở trong bệnh viện nữa”, trong khi đó, anh Thanh ngờ nghệch cười giòn tan rồi gục đầu vào vai mẹ.

“Con thương mẹ nhất”, dù câu nói của anh Thanh không rõ chữ nhưng khiến bà Cúc rớt nước mắt: “Nó được như vậy là mừng lắm rồi, cũng nhờ trời thương, các anh chị thương tình giúp đỡ. Giờ Thanh của bà đã biết nói, biết đi rồi”.

“Bà tính cho Thanh ở lại đến tết rồi mới về nhà luôn, nhưng số tiền viện phí đóng nhiều quá, cả tập vật lý cho Thanh lên đến 15 triệu đồng. Bác sĩ cũng biết bà khó khăn, ở nhà chỉ còn mỗi ông đi làm thuê thôi nên thấy thằng Thanh khỏe, bác sĩ khuyên về, khi nào có tiền rồi vô lại tiếp. Mà chắc bà về luôn, chứ tiền đâu nữa mà vô khám lại cơ chứ”, bà Cúc tâm sự.

“Con còn nợ cây đinh trên đôi vai gầy của mẹ”

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-8

Một phần đầu của anh Thanh vẫn còn móp.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-9

Nhìn thấy con ngày một khỏe mạnh là niềm hạnh phúc lớn nhất của bà Cúc.

Suốt hơn 5 tháng anh Thanh vào TP.HCM điều trị, mỗi trưa bà Cúc đều đợi trước cổng bệnh viện để xin cơm chay từ thiện, đó là cách duy nhất để bà có đủ tiền trang trải thuốc men, ăn uống cho anh Thanh. 

Ngồi kế bên mẹ, giơ đôi bàn tay lên rồi ngọng nghịu hát, trong ký ức của người con trai 33 tuổi, người mẹ đã gắn liền với anh suốt gần 3 năm nay từ việc anh tắm rửa, vệ sinh mỗi ngày. Cứ mỗi sáng mai mở mắt thức dậy, người đầu tiên anh Thanh nhìn thấy chính là mẹ của mình. 

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-10

Tập đi mỗi ngày cho anh Thanh.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-11

Khoảnh khắc vui vẻ của hai mẹ con trong bệnh viện.

Anh vẫn còn nhớ, anh vẫn còn nợ người mẹ già lời hứa vài ba năm trước. Khi đó, anh Thanh còn khỏe mạnh, anh hứa với bà Cúc sẽ đi làm kiếm tiền, gom góp để giúp mẹ làm phẫu thuật lấy cây đinh sắt trên vai mẹ ra. Nhưng khi lời hứa vẫn chưa kịp thực hiện, tai nạn bất ngờ đã khiến anh trải qua những chuỗi ngày đau đớn nhất của cuộc đời.

Suốt gần 3 năm sống đời thực vật, giờ đây lại như một đứa trẻ lên ba, anh Thanh vẫn còn nhớ lời hứa của mình. Khẽ đưa bàn tay thô ráp đặt lên vai của mẹ Cúc, anh Thanh dường như cảm nhận được chiếc đi sắt trên vai mẹ, nó ngày một hiện rõ hơn. “Mẹ đau, mẹ đau, con thương mẹ…”,  lời nói ngây ngô của anh Thanh khiến bà Cúc rớm nước mắt.

“Nó bảo sẽ đi làm, dành dụm tiền cho bà mổ lấy cây đinh trong vai ra. Giờ nó nhớ được rồi, nó nhớ được rồi”, bà xúc động nói.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-12

Mọi sinh hoạt hàng ngày của anh Thanh đều do bà Cúc săn sóc.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-13

Những bước đi chập chững của anh Thanh.

Theo bà Cúc, dù hiện tại sức khỏe bà không tốt khi cây đinh sắt vẫn còn hằn sâu trên đôi vai khiến bà đau nhức mỗi khi trái gió trở trời nhưng bà vẫn không dám nghĩ đến chuyện phẫu thuật. Bà vẫn hi vọng một ngày nào đó, anh Thanh sẽ khỏe mạnh rồi đi làm để thực hiện lời hứa của mình.

“Bà đau lắm nhưng tiền đầu mà phẫu thuật, giờ chỉ mong có tiền, sau khi về quê cho thằng Thanh ra ngoài thành phố (Quảng Ngãi) tập vật lý trị liệu bằng y học cổ truyền để nó đi vững, nói rõ chữ đã. Chắc về lần này, bà không vô lại trong này nữa, Thanh sẽ nhớ mọi người lắm”, bà Cúc xúc động nói.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-14

Bà Cúc cho biết lần này về quê chắc không có cơ hội để cho anh Thanh vào lại bệnh viện điều trị.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ: 33 tuổi, đứa con trai đã biết nói, biết đi sau khi được ông trời trả lại-15

Anh Thanh thể hiện tình yêu với mẹ, anh vẫn còn nhớ cây đinh trên đôi vai mẹ hiền.

Có lẽ với bà, được nhìn thấy người con trai út của mình bình phục mỗi ngày là điều hạnh phúc nhất, dù cho cây đinh sắt vẫn còn hằn sâu trên vai mình. Bà chỉ ước anh Thanh có một cuộc sống mới, quay trở lại mạnh khỏe như xưa để một mai, bà có mất đi, anh không phải sống trong cảnh bơ vơ, không nơi nương tựa.

Hi vọng, phép màu một lần nữa sẽ đến với anh Thanh để anh Thanh có thêm kinh phí để tiếp tục điều trị bệnh, bà Cúc có một số tiền nhỏ để phẫu thuật lấy cây đinh sắt trên đôi vai của mình ra.

Mọi sự đóng góp xin vui lòng liên hệ bà Phạm Thị Cúc, số điện thoại: 01667474623.

Hoặc thông qua số tài khoản ngân hàng Vietcombank: 0271001079101.

Chủ tài khoản: Phạm Thị Cúc, chi nhánh ngân hàng Vietcombank Quảng Ngãi.

Chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Theo Trí Thức Trẻ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *